午窗

宋代 韓淲
午窗寒日聽松風,散發梳頭睡眼中。情話堂深書帙滿,老身何地不從容。
chuāng hán tīng sōng fēng   sàn shū tóu shuì yǎn zhōng qíng huà táng shēn shū zhì mǎn lǎo 滿   shēn cóng róng