武昌懷古十詠·江漢亭
西風黃葉滿秋城,水鳥飛無沙磧腥。
淮浪白如頭似白,沔山青與眼俱青。
何人得見蓮花女,此地空餘江漢亭。
一自鄭生雙佩斷,幽情渺在蓼花汀。
xī
西
fēng
風
huáng
黃
yè
葉
mǎn
滿
qiū
秋
chéng
城
,
shuǐ
水
niǎo
鳥
fēi
飛
wú
無
shā
沙
qì
磧
xīng
腥
。
。
huái
淮
làng
浪
bái
白
rú
如
tóu
頭
shì
似
bái
白
,
miǎn
沔
shān
山
qīng
青
yǔ
與
yǎn
眼
jù
俱
qīng
青
。
。
hé
何
rén
人
dé
得
jiàn
見
lián
蓮
huā
花
nǚ
女
,
cǐ
此
dì
地
kòng
空
yú
余
jiāng
江
hàn
漢
tíng
亭
。
。
yī
一
zì
自
zhèng
鄭
shēng
生
shuāng
雙
pèi
佩
duàn
斷
,
yōu
幽
qíng
情
miǎo
渺
zài
在
liǎo
蓼
huā
花
tīng
汀
。
。