五哀詩故國子博士部公

宋代 王禹偁
汾陽飽經術,賦性甚坦率。 在昔舉神童,廣場推傑出。 尚書誦在口,何論落自筆。 總角取科名,弱冠紆纓紱。 早佐湘陰幕,漢鼎入周室。 失志罷屠龍,佯狂遂捫虱。 周行亦黽勉,吏隱多放逸。 滑稽東方朔,圖畫王摩詰。 古文識科斗,奧學辨萍實。 字窮蒼頡本,篆證陽冰失。 王績醉為鄉,伯倫居無匹。 俸錢乏一囊,宦路從三黜。 朱衣多不著,白髮仍慵櫛。 漸老羈旅年,方見昇平日。 忽以伎術召,此意殊鬱郁。 放口忤無須,何門求造膝。 遁逃終見捕,譴逐道中卒。 遺孤落閭閻,荒冢鳴蟋蟀。 手澤漸難求,誰家耀箱帙。 投吊焚此詩,九原應有物。
fén yáng bǎo jīng shù   xìng shén tǎn shuài  
zài shén tóng   guǎng chǎng tuī jié chū  
shàng shū sòng zài kǒu   lùn luò  
zǒng jiǎo míng   ruò guàn yīng  
zǎo zuǒ xiāng yīn   hàn dǐng zhōu shì  
shī zhì lóng   yáng kuáng suì mén shī  
zhōu xíng mǐn miǎn   yǐn duō fàng  
huá dōng fāng shuò   huà wáng jié  
wén shí dǒu   ào xué biàn píng shí  
qióng cāng jié běn   zhuàn zhèng yáng bīng shī  
wáng zuì wèi xiāng   lún  
fèng qián náng   huàn cóng sān chù  
zhū duō zháo   bái réng yōng zhì  
jiàn lǎo nián   fāng jiàn shēng píng  
shù zhào   shū  
fàng kǒu   mén qiú zào  
dùn táo zhōng jiàn   qiǎn zhú dào zhōng  
luò yán   huāng zhǒng míng shuài  
shǒu jiàn nán qiú   shuí jiā yào 耀 xiāng zhì  
tóu diào fén shī   jiǔ yuán yīng yǒu