我思古人

宋代 陳深
繄古人之寥寥兮,夫何思之弗諼。蹇餘生之獨後兮,曾不得與之周旋。 曠斯世而勿見兮,故增欷而永嘆。撫遺籍而玄覽兮,幸所聞之可尊。 彼丹心之耿著兮,諒雖亡而實存。苟溯風而遐契兮,尚何有於古今。 覽元化兮無窮,感徂景兮如駛。余發兮種種,余懷兮亹亹。 駟黃虬兮遐征,仰超然之高軌。猗聖言兮如天,至道兮如海。 超鴻濛兮何極,窺浩茫兮無涘。孰導余以正適兮,遵坦塗而容曳。 惟諒友之昭昭,庶訂余之憒憒。嗚呼噫嘻,古之人兮,惠我無疆。 忽不見兮心之傷,余之思兮曷雲其忘。往者不可及,來者猶可望。 非夫君之相和兮,誰逍遙以徜徉。
rén zhī liáo liáo   zhī xuān jiǎn shēng zhī hòu   céng zhī zhōu xuán
kuàng shì ér jiàn   zēng ér yǒng tàn ér xuán lǎn   xìng suǒ wén zhī zūn
dān xīn zhī gěng zhù   liàng suī wáng ér shí cún gǒu fēng ér xiá   shàng yǒu jīn
lǎn yuán huà qióng   gǎn jǐng shǐ zhǒng zhǒng   huái wěi wěi
huáng qiú xiá zhēng   yǎng chāo rán zhī gāo guǐ shèng yán tiān   zhì dào hǎi
chāo hóng méng   kuī hào máng shú dǎo zhèng shì   zūn tǎn ér róng
wéi liàng yǒu zhī zhāo zhāo   shù dìng zhī kuì kuì   zhī rén   huì jiāng
jiàn xīn zhī shāng   zhī yún wàng wǎng zhě   lái zhě yóu wàng
fēi jūn zhī xiāng   shuí xiāo yáo cháng yáng