臥龍亭

宋代 程公許
隆中抱膝吟,意豈慕聞達。 翻然起潛蟄,了不愆宿諾。 廢興渠有命,忠上理難奪。 出處士所重,羞死荀文若。
lóng zhōng bào yín   wén  
fān rán qián zhé   liǎo qiān 宿 nuò  
fèi xīng yǒu mìng   zhōng shàng nán duó  
chū chǔ shì suǒ zhòng   xiū xún wén ruò