臥病一首

宋代 趙鼎
此生已復外升沉,出處由來著意深。拙甚但知閒可樂,災餘猶有病相尋。 貧難調護漳濱臥,老自消除魏闕心。莊舄鍾離各懷土,吳兒莫笑作秦音。
shēng wài shēng chén   chū chù yóu lái zhù shēn zhuō shén dàn zhī xián zāi   yóu yǒu bìng xiāng xún    
pín nán tiáo 調 zhāng bīn   lǎo xiāo chú wèi quē xīn zhuāng zhōng huái   ér xiào zuò qín yīn