臥病旬日未已閒書所憶 其二

清代 黃宗羲
卻火燒余此病身,更無思盧染秋塵。打鐘掃地今行者,阮哭嵇狂仆恨人。 風浪滿庭閒暮日,鶯花極目坐芳辰。靜中探得真消息,只覺於今萬物親。
què huǒ shāo bìng shēn   gèng rǎn qiū chén zhōng sǎo jīn xíng zhě ruǎn   kuáng hèn rén    
fēng làng mǎn 滿 tíng xián   yīng huā zuò fāng chén jìng zhōng tàn zhēn xiāo xi zhǐ   jué jīn wàn qīn