臥病書懷

唐代 盧綸
苦心三十載,白首遇艱難。舊地成孤客,全家賴釣竿。 貌衰緣藥盡,起晚為山寒。老病今如此,無人更問看。
xīn sān shí zài   bái shǒu jiān nán jiù chéng   quán jiā lài diào gān 竿
mào shuāi yuán yào jǐn   wǎn wéi shān hán lǎo bìng jīn   rén gèng wèn kàn