臥病感春寄魯望

唐代 皮日休
烏皮几上困騰騰,玉柄清羸愧不能。昨夜眠時稀似鶴, 今朝餐數減於僧。藥銷美祿應夭折,醫過芳辰定鬼憎。 任是雨多游未得,也須收在探花朋。
shàng kùn téng téng   bǐng qīng léi kuì néng zuó mián shí shì  
jīn zhāo cān shù jiǎn sēng yào xiāo měi 祿 yīng yāo zhé   guò fāng chén dìng guǐ zēng
rèn shì duō yóu wèi   shōu zài tàn huā péng