臥病

宋代 白玉蟾
故故抽身入翠微,頭昏背痛便相隨。 只今得病緣身有,待我無身更病誰。 天際寒雲糊遠岫,松梢歸鶴客枯枝。 青燈獨照黃昏影,且自扶頭強賦詩。
chōu shēn cuì wēi   tóu hūn bèi tòng biàn 便 xiāng suí
zhī jīn bìng yuán shēn yǒu   dài shēn gèng bìng shuí
tiān hán yún yuǎn xiù   sōng shāo guī zhī
qīng dēng zhào huáng hūn yǐng   qiě tóu qiáng shī