臥病
身賤常無病,今茲客里逢。豈緣詩作祟,微覺恨蟠胸。
秋質如衰柳,冬心自古松。匡山不可見,夢繞碧芙蓉。
shēn
身
jiàn
賤
cháng
常
wú
無
bìng
病
,
jīn
今
zī
茲
kè
客
lǐ
里
féng
逢
qǐ
。
yuán
豈
shī
緣
zuò
詩
suì
作
wēi
祟
,
jué
微
hèn
覺
pán
恨
xiōng
蟠
胸
。
qiū
秋
zhì
質
rú
如
shuāi
衰
liǔ
柳
,
dōng
冬
xīn
心
zì
自
gǔ
古
sōng
松
kuāng
。
shān
匡
bù
山
kě
不
jiàn
可
mèng
見
,
rào
夢
bì
繞
fú
碧
róng
芙
蓉
。