聞子瞻將如終南太平宮溪堂讀書

宋代 蘇轍
為吏豈厭事,厭事日墮媮。 著書雖不急,實與百世謀。 問吏所事何,過客及繫囚。 客實虛攪人,囚有不自由。 辦之何益增,不辦亦足憂。 嗟此誰不能,脫去使自收。 幽幽南山麓,下有溪水流。 溪上亦有堂,其水可濯漱。 終日不見人,惟有山鹿呦。 是時夏之初,溪冷如孟秋。 山椹黃笠展,林筍紫角抽。 朝取筍為羹,莫以椹為羞。 溪魚鯉與魴,山鳥鷽與鳩。 食之飽且平,偃仰自佚休。 試探篋中書,把卷揖前修。 恍如反故鄉,親朋自相求。 蔚如瓮中糟,久熟待一篘。 為文若江河,豈復有刻鎪。 尚何憶我為,欲與我同游。 我雖不能往,寄詩以解愁主
wèi yàn shì   yàn shì duò tōu  
zhù shū suī   shí bǎi shì móu  
wèn suǒ shì   guò qiú  
shí jiǎo rén   qiú yǒu yóu  
bàn zhī zēng   bàn yōu  
jiē shuí néng   tuō shǐ 使 shōu  
yōu yōu nán shān   xià yǒu shuǐ liú  
shàng yǒu táng   shuǐ zhuó shù  
zhōng jiàn rén   wéi yǒu shān 鹿 yōu  
shì shí xià zhī chū   lěng mèng qiū  
shān shèn huáng zhǎn   lín sǔn jiǎo chōu  
cháo sǔn wèi gēng   shèn wèi xiū  
fáng   shān niǎo xué jiū  
shí zhī bǎo qiě píng   yǎn yǎng xiū  
shì tàn qiè zhōng shū   juàn qián xiū  
huǎng fǎn xiāng   qīn péng xiāng qiú  
wèi wèng zhōng zāo   jiǔ shú dài chōu  
wéi wén ruò jiāng   yǒu sōu  
shàng wèi   tóng yóu  
suī néng wǎng   shī jiě chóu zhǔ