聞子規
啼來啼去一聲聲,卻笑離人不解聽。何處故鄉歸未得,白雲空鎖亂山青。
tí
啼
lái
來
tí
啼
qù
去
yī
一
shēng
聲
shēng
聲
,
què
卻
xiào
笑
lí
離
rén
人
bù
不
jiě
解
tīng
聽
hé
。
chǔ
何
gù
處
xiāng
故
guī
鄉
wèi
歸
dé
未
bái
得
,
yún
白
kōng
雲
suǒ
空
luàn
鎖
shān
亂
qīng
山
青
。