聞子規

唐代 羅鄴
蜀魄千年尚怨誰,聲聲啼血向花枝。 滿山明月東風夜,正是愁人不寐時。
shǔ qiān nián shàng yuàn shuí   shēng shēng xuè xiàng huā zhī
mǎn 滿 shān míng yuè dōng fēng   zhèng shì chóu rén mèi shí