文祝延二闋

唐代 沈亞之
閩山之杭杭兮水堋堋,吞荒抱大兮香疊層。 騰氣清渾兮朝昏,神生其中兮宅幽凝。居如山兮惠如水, 處端卓兮赴下而忘鄙。集人之祈兮從人之所市, 攀清明兮叩仿佛。我民清兮期吉日,願聽誠兮陳所當。 侯臨我兮恩如光,照導兮天覆。惠流吾兮樂且康, 恭聞侯兮飲食失常。民縈憂兮心苦瘡,飽我之飢兮侯由有谷。 神有澤兮宜蔭沃,脫侯之恙兮歸侯之多福。 群卑勤之恭潔兮,鑒貞盟乎山竹。(右一闋為祈神)。 兕載吹兮音咿咿,銅鐃呶兮睋呼眓睢。樟之蓋兮麓下, 雲垂幄兮為帷。合吾民兮將安,維吾侯之康兮樂欣。 餚盤列兮答神,神擺漁篁兮降拂窣窣. 右持妓兮左夫人,態修邃兮佻眇。調丹含瓊兮瑳佳笑, 馨炮膻燔兮溢按豆。爵盎無虛兮果摭雜佑, 秋雲清醉兮流融光。巫裾旋兮覡袖翔, 瞪虛凝兮覽回楊。語神歡兮酒雲央,望吾侯兮遵賞事。 朝馬駕兮搦寶轡,千弭函弦兮森道騎。吾何樂兮神軒, 維侯之康兮居游自遂。(右一闋為酬神)。
mǐn shān zhī háng háng shuǐ péng péng   tūn huāng bào xiāng dié céng
téng qīng hún cháo hūn   shén shēng zhōng zhái yōu níng shān huì shuǐ  
chù duān zhuó xià ér wàng rén zhī cóng rén zhī suǒ shì  
pān qīng míng kòu fǎng 仿 mín qīng   yuàn tīng chéng chén suǒ dāng
hóu lín ēn guāng   zhào dǎo tiān huì liú qiě kāng  
gōng wén hóu yǐn shí shī cháng mín yíng yōu xīn chuāng   bǎo zhī hóu yóu yǒu
shén yǒu yīn   tuō hóu zhī yàng guī hóu zhī duō
qún bēi qín zhī gōng jié   jiàn zhēn méng shān zhú 。(   yòu què wèi shén   )。
zài chuī yīn   tóng náo náo é huò suī zhāng zhī gài xià  
yún chuí wèi wéi mín jiāng ān   wéi hóu zhī kāng xīn
yáo pán liè shén   shén bǎi huáng jiàng   .
yòu chí zuǒ rén   tài xiū suì tiāo miǎo diào 調 dān hán qióng cuō jiā xiào  
xīn pào shān fán àn dòu jué àng guǒ zhí yòu  
qiū yún qīng zuì liú róng guāng xuán xiù xiáng  
dèng níng lǎn huí yáng shén huān jiǔ yún yāng   wàng hóu zūn shǎng shì
cháo jià nuò bǎo pèi   qiān hán xián sēn dào shén xuān  
wéi hóu zhī kāng yóu suì 。(   yòu què wèi chóu shén   )。