文之雪霰落硯詩戲用其韻

宋代 張擴
玄璧無塵中作泓,偏宜淨幾集飛霙。柳花可染巳無跡,鵠羽不黔如幻成。 小試桑根猶耿介,結為冰面更晶明。痴兒呵凍為渠賦,費盡壺中墨客卿。
xuán chén zhōng zuò hóng   piān jìng fēi yīng liǔ huā rǎn   qián huàn chéng    
xiǎo shì sāng gēn yóu gěng jiè   jié wèi bīng miàn gèng jīng míng chī ér dòng wèi fèi   jǐn zhōng qīng