文之暇日作詩戲用其韻

宋代 張擴
古事費尋檢,近詩關謗傷。掉頭無好語,結舌自良方。 風露挾秋意,簾幃生晚涼。傳聞市南米,漸可補飢瘡。
shì fèi xún jiǎn   jìn shī guān bàng shāng diào tóu hǎo jié   shé liáng fāng    
fēng xié qiū   lián wéi shēng wǎn liáng chuán wén shì nán jiàn   chuāng