聞箏作

宋代 劉子翬
月高夜鳴箏,聲從綺窗來。 隨風更迢遞,縈雲暫徘徊。 餘音若可玩,繁弦互相催。 不見理箏人,遙知心所懷。 寧悲舊寵棄,豈念新期乖。 含情郁不發,寄曲宣余哀。 一彈飛霜零,再撫流光頹。 每恨聽者稀,銀甲生浮埃。 幽幽孤鳳吟,眾鳥聲難諧。 盛年嗟不偶,況乃容華衰。 道同符片諾,誌異勞百媒。 棲棲牆東客,亦抱凌雲才。
yuè gāo míng zhēng   shēng cóng chuāng lái  
suí fēng gèng tiáo   yíng yún zàn pái huái  
yīn ruò wán   fán xián xiāng cuī  
jiàn zhēng rén   yáo zhī xīn suǒ huái  
níng bēi jiù chǒng   niàn xīn guāi  
hán qíng   xuān āi  
dàn fēi shuāng líng   zài liú guāng tuí  
měi hèn tīng zhě   yín jiǎ shēng āi  
yōu yōu fèng yín   zhòng niǎo shēng nán xié  
shèng nián jiē ǒu   kuàng nǎi róng huá shuāi  
dào tóng piàn nuò   zhì láo bǎi méi  
qiáng dōng   bào líng yún cái