文彧少卿文山郎中交好深至二紀已餘暌別…留題此詩

宋代 徐鉉
孫家虛座吊諸孤,張叟僧房見手書。二紀歡游今若此, 滿衣零淚欲何如。腰間金印從如斗,鏡里霜華已滿梳。 珍重遠公應笑我,塵心唯此未能除。
sūn jiā zuò diào zhū   zhāng sǒu sēng fáng jiàn shǒu shū èr huān yóu jīn ruò  
mǎn 滿 líng lèi yāo jiān jīn yìn cóng dòu   jìng shuāng huá mǎn 滿 shū
zhēn zhòng yuǎn gōng yīng xiào   chén xīn wéi wèi néng chú