汶陽重九

宋代 汪夢斗
燒燈才了客天涯,秋過重陽未到家。自嘆滿梳搔白髮,不堪好酒對黃花。 折腰肯使羞元亮,落帽多應罪孟嘉。寂寞汶陽溪上路,寒風拂柳晚陰斜。
shāo dēng cái le tiān   qiū guò chóng yáng wèi dào jiā tàn mǎn shū 滿 sāo bái   kān hǎo jiǔ duì huáng huā    
zhé yāo kěn shǐ 使 xiū yuán liàng   luò mào duō yìng zuì mèng jiā wèn yáng shàng hán   fēng liǔ wǎn yīn xié