聞雁

唐代 許渾
帶霜南去雁,夜好宿汀沙。驚起向何處,高飛極海涯。 入雲聲漸遠,離岳路猶賒。歸夢當時斷,參差欲到家。
dài shuāng nán yàn   hǎo 宿 tīng shā jīng xiàng chǔ   gāo fēi hǎi
yún shēng jiàn yuǎn   yuè yóu shē guī mèng dāng shí duàn   cēn dào jiā