閿鄉值風

宋代 文同
烈風吹華陰,古槐若長呼。 高沙起黃磧,四望如一鋪。 上馬低便面,據鞍兀長途。 日晚過潼關,行客亦已疏。 守吏索姓名,沸亂如蟲蛆。 兩目不可開,說之使自書。 夜至閿鄉縣,僮僕相欷噓。 困定即洗濯,泥土捫短須。 草草具盤飧,零落飯與蔬。 恨無姜少府,為膾黃河魚。
liè fēng chuī huá yīn   huái ruò cháng  
gāo shā huáng   wàng  
shàng biàn 便 miàn   ān cháng  
wǎn guò tóng guān   xíng shū  
shǒu suǒ xìng míng   fèi luàn chóng  
liǎng kāi   shuō zhī shǐ 使 shū  
zhì wén xiāng xiàn   tóng xiāng  
kùn dìng zhuó   mén duǎn  
cǎo cǎo pán sūn   líng luò fàn shū  
hèn jiāng shào   wèi kuài huáng