聞無相道人順世五首

唐代 貫休
一事不經營,孤峰長老情。惟餐橡子餅,愛說道君兄。 池藕香狸掘,山神白日行。又聞行腳也,何處化群生。 自昔尋師日,顛峰絕頂頭。雖聞不相似,特地使人愁。 庭樹雪摧殘,上有白獮猴。大哉法中龍,去去不可留。 常思將道者,高論地爐傍。迂談無世味,夜深山木僵。 下山遭離亂,多病惟深藏。一別三十年,煙水空茫茫。 石霜既順世,吾師亦不住。杉桂有猩猩,糠秕無句句。 土肥多孟蕨,道老如嬰孺。莫比優曇花,斯人更難遇。 百千萬億偈,共他勿交涉。所以那老人,密傳與迦葉。 吾師得此法,不論劫不劫。去矣不可留,無蹤若為躡。
shì jīng yíng   fēng zhǎng lǎo qíng wéi cān xiàng bǐng   ài shuō dào jūn xiōng
chí ǒu xiāng jué   shān shén bái xíng yòu wén xíng jiǎo   chǔ huà qún shēng
xún shī   diān fēng jué dǐng tóu suī wén xiāng   shǐ 使 rén chóu
tíng shù xuě cuī cán   shàng yǒu bái xiǎn hóu zāi zhōng lóng   liú
cháng jiāng dào zhě   gāo lùn bàng tán shì wèi   shēn shān jiāng
xià shān zāo luàn   duō bìng wéi shēn cáng bié sān shí nián   yān shuǐ kōng máng máng
shí shuāng shùn shì   shī zhù shān guì yǒu xīng xing   kāng
féi duō mèng jué   dào lǎo yīng yōu tán huā   rén gèng nán
bǎi qiān wàn   gòng jiāo shè suǒ lǎo rén   chuán jiā
shī   lùn jié jié liú   zōng ruò wéi niè