聞微之江陵臥病以大通中散碧腴垂雲膏寄之因題四韻

唐代 白居易
已題一帖紅消散,又封一合碧雲英。憑人寄向江陵去, 道路迢迢一月程。未必能治江上瘴,且圖遙慰病中情。 到時想得君拈得,枕上開看眼暫明。
tiē hóng xiāo sàn   yòu fēng yún yīng píng rén xiàng jiāng líng  
dào tiáo tiáo yuè chéng wèi néng zhì jiāng shàng zhàng   qiě yáo wèi bìng zhōng qíng
dào shí xiǎng de jūn niān   zhěn shàng kāi kàn yǎn zàn míng