文殊院觀鋪海歌

清代 曹貞吉
蓬萊閣外海作山,文殊院下山為海。神物由來不易逢,天為吾徒澆塊磊。 白雲一片涌空濛,眼底千峰皆杳靄。只疑天一生水開窮荒,江漢朝宗此間匯。 鰲身一抹映天黑,鯨波萬里連渤澥。天都直可作員嶠,蓮蕊蓮花餘蓓蕾。 須臾長風吹散碧琉璃,浟湙茫洋竟何在?仙人遊戲太神奇,我欲直上高空問真宰。
péng lái wài hǎi zuò shān   wén shū yuàn xià shān wèi hǎi shén yóu lái féng   tiān wèi jiāo kuài lěi
bái yún piàn yǒng kōng méng   yǎn qiān fēng jiē yǎo ǎi zhǐ tiān shēng shuǐ kāi qióng huāng   jiāng hàn cháo zōng jiān huì
áo shēn yìng tiān hēi   jīng wàn lián xiè tiān zhí zuò yuán qiáo   lián ruǐ lián huā bèi lěi
cháng fēng chuī sàn liú li   yóu máng yáng jìng zài   xiān rén yóu tài shén   zhí shàng gāo kōng wèn zhēn zǎi