聞民瞻久歸一詩寄之

宋代 韓淲
我居溪南望城北,最高園台竹樹碧。眼前帶湖歌舞空,耳畔茶山陸子宅。 知君才自天竺歸,那得緇塵染客衣。日攜研席過阿連,怡神散發思採薇。
nán wàng chéng běi   zuì gāo yuán tái zhú shù yǎn qián dài kōng ěr   pàn chá shān zi zhái    
zhī jūn cái tiān zhú guī   de chén rǎn xié yán guò ā lián   shén sàn cǎi wēi