聞孟使君到子顏隱廬次韻余安叔所賦

宋代 韓淲
祝家山映一荒途,霜滿晴空樹色虛。太守去尋高士宅,比鄰只道野人居。 朱輪不礙檐前橘,白屋惟堆案上書。想見猿驚鶴飛走,袁安臥雪畫堪如。
zhù jiā shān yìng huāng   shuāng mǎn 滿 qíng kōng shù tài shǒu xún gāo shì zhái   lín zhī dào rén    
zhū lún ài yán qián   bái wéi duī àn shàng shū xiǎng jiàn yuán jīng fēi zǒu yuán   ān xuě huà kān