聞角嘆

宋代 李廌
晚角吟,聲正悲。 嗟爾行道遲遲兮中心有違,女心憂傷之人未歸。 臨岐滿掬淚,輕埃變污泥, 壯夫安爾為。日月掛兩臆, 厲聲長嗟姿。噫吁嘻!季世無良臣, 御戎無上策。輔桀盜貨財, 稽功數俘馘。安知閟國步, 且要高官職。勇如漢將軍, 詭道作無益。角本胡地樂, 相聞地遼邈。漢家豈無大呂與黃鐘, 豈無鼙鼓與鉦鐲。且欲震軍聲, 安用胡地角。胡不嚴, 秋關弓。莫使胡人來, 莫使琵琶之聲過河朔。
wǎn jiǎo yín   shēng zhèng bēi  
jiē ěr háng dào chí chí zhōng xīn yǒu wéi   xīn yōu shāng zhī rén wèi guī  
lín mǎn 滿 lèi   qīng āi biàn  
zhuàng ān ěr wèi yuè guà liǎng    
shēng cháng jiē 姿   shì liáng chén    
róng shàng jié dào huò cái    
gōng shù guó ān zhī guó    
qiě yào gāo guān zhí yǒng hàn jiāng jūn    
guǐ dào zuò jiǎo běn    
xiāng wén liáo miǎo hàn jiā huáng zhōng    
zhēng zhuó qiě zhèn jūn shēng    
ān yòng jiǎo yán    
qiū guān gōng shǐ 使 rén lái    
shǐ 使 pa zhī shēng guò shuò