文惠師贈新筍

宋代 梅堯臣
劉累死,龍不馴。 世間士,不識真。 有真物,實去人。 或在山,亦隱鱗。 或多孫,出水濱。 奮雷轟轟萬里春,厚土坼裂窮蟄振。 牙甲戢戢不可數,劃掘誰怕天公嗔。 煮之桉酒美如玉,甘脆入齒饞流津。 荊吳易得梁宋少,二年不食思無因。 豈意今朝忽有遺,不忍獨饗呼吾鄰。
liú lèi   lóng xùn  
shì jiān shì   shí zhēn  
yǒu zhēn   shí rén  
huò zài shān   yǐn lín  
huò duō sūn   chū shuǐ bīn  
fèn léi hōng hōng wàn chūn   hòu chè liè qióng zhé zhèn  
jiǎ shǔ   huà jué shuí tiān gōng chēn  
zhǔ zhī ān jiǔ měi   gān cuì chǐ chán liú jīn  
jīng liáng sòng shǎo   èr nián shí yīn  
jīn zhāo yǒu   rěn xiǎng lín