翁尉以詩送蓮並酒

宋代 李彌遜
不復西河吹踽涼,真成仙吏隱襄陽。 一生可了酒供座,千頃平鋪花繞塘。 皓腕折香庶老眼,長須洗杓薦新嘗。 肯分臭味同衰朽,好語猶驚得夜光。
西 chuī liáng   zhēn chéng xiān yǐn xiāng yáng
shēng le jiǔ gōng zuò   qiān qǐng píng huā rào táng
hào wàn zhé xiāng shù lǎo yǎn   cháng biāo jiàn xīn cháng
kěn fēn chòu wèi tóng shuāi xiǔ   hǎo yóu jīng guāng