聞桂

宋代 衛宗武
山光水色染秋客,天際明霞一線紅。 冉冉有香來鼻觀,廣寒花氣散晴空。
shān guāng shuǐ rǎn qiū   tiān míng xiá xiàn hóng  
rǎn rǎn yǒu xiāng lái guān   guǎng hán huā sàn qíng kōng