文房四友嘆

宋代 謝翱
昆吾莫邪輕毛錐,平生故人皆引去。剡溪之皙絳邑黔,獨與石君作一處。 中書間起免冠謝,輒被溺冠仍嫚罵。見幾自愧後穆生,正恐髡舂不與赦。 有時怒發豎相如,熟視蒙恬挽其須。泓尤淪棄敢自愛,老龜支床息猶在。 荊山風雨朝暮號,璞在吾懷足何罪。恨不雪恥酬諸姬,背水一戰漢為池。 楮生不改舊邊幅,三褫何但高閣束。客卿騎項百折磨,猶恐玄能赤吾族。 此時不平義重生,陽城裂麻欲死爭。平生國士立橋下,誓死守此漆身啞。
kūn qīng máo zhuī   píng shēng rén jiē yǐn shàn zhī jiàng qián   shí jūn zuò chù    
zhōng shū jiān miǎn guān xiè   zhé bèi guān réng màn jiàn kuì hòu shēng zhèng   kǒng kūn chōng shè    
yǒu shí shù xiàng   shú shì méng tián wǎn hóng yóu lún gǎn ài lǎo   guī zhī chuáng yóu zài    
jīng shān fēng zhāo hào   zài huái zuì hèn xuě chǐ chóu zhū bèi   shuǐ zhàn hàn wèi chí    
chǔ shēng gǎi jiù biān   sān chǐ dàn gāo shù qīng xiàng bǎi zhé yóu   kǒng xuán néng chì    
shí píng zhòng shēng   yáng chéng liè zhēng píng shēng guó shì qiáo xià shì   shǒu shēn