聞杜鵑

宋代 鄭剛中
少年了杜鵑,不領杜鵑意。 朝將書卷開,暮對春風醉。 啼急落花飛,不廢書生睡。 年來聞杜鵑,萬感集腸胃。 罪大畏斧鉞,恩寬見天地。 桑榆寄晚日,骨髓瑣深愧。 草舍燈火寒,瘴鄉煙雨細。 休作斷腸聲,孤臣已無淚。
shào nián le juān   lǐng juān
cháo jiāng shū juàn kāi   duì chūn fēng zuì
luò huā fēi   fèi shū shēng shuì
nián lái wén juān   wàn gǎn cháng wèi
zuì wèi yuè   ēn kuān jiàn tiān
sāng wǎn   suǐ suǒ shēn kuì
cǎo shè dēng huǒ hán   zhàng xiāng yān
xiū zuò duàn cháng shēng   chén lèi