聞杜鵑

唐代 羅鄴
花時一宿碧山前,明月東風叫杜鵑。孤館覺來聽夜半, 羸僮相對亦無眠。汝身哀怨猶如此,我淚縱橫豈偶然。 爭得蒼蒼知有恨,汝身成鶴我成仙。
huā shí xiǔ 宿 shān qián   míng yuè dōng fēng jiào juān guǎn jué lái tīng bàn  
léi tóng xiāng duì mián shēn āi yuàn yóu   lèi zòng héng ǒu rán
zhēng de cāng cāng zhī yǒu hèn   shēn chéng chéng xiān