聞鍛

宋代 范純仁
萬籟蕭然送夕曛,鍛聲相應互成文。高隨晚吹驚愁耳,清入霜空透暮雲。 始訝僧魚敲曉石,靜如山木響秋斤。五兵若可為農器,此韻千家不厭聞。
wàn lài xiāo rán sòng xūn   duàn shēng xiāng yìng chéng wén gāo suí wǎn chuī jīng chóu ěr qīng   shuāng kōng tòu yún    
shǐ sēng qiāo xiǎo shí   jìng shān xiǎng qiū jīn bīng ruò wèi nóng   yùn qiān jiā yàn wén