聞搗衣

元代 趙孟頫
露下碧梧秋滿天, 砧聲不斷思綿綿。 北來風俗猶存古, 南渡衣冠不後前。 苜蓿總肥宛騕□[1], 琵琶曾泣漢嬋娟。 人間俯仰成今古, 何地他時始惘然。
xià qiū mǎn 滿 tiān  
zhēn shēng duàn mián 綿 mián 綿
běi lái fēng yóu cún  
nán guān hòu qián
xu zǒng féi wǎn yǎo     [   1   ]  
pa céng hàn chán juān
rén jiān yǎng chéng jīn  
shí shǐ wǎng rán