聞吹楊葉者二首

唐代 郎士元
妙吹楊葉動悲笳,胡馬迎風起恨賒。 若是雁門寒月夜,此時應卷盡驚沙。 天生一藝更無倫,寥亮幽音妙入神。 吹向別離攀折處,當應合有斷腸人。
miào chuī yáng dòng bēi jiā   yíng fēng hèn shē
ruò shì yàn mén hán yuè   shí yīng juǎn jǐn jīng shā
tiān shēng gèng lún   liáo liàng yōu yīn miào shén
chuī xiàng bié pān zhé chù   dāng yìng yǒu duàn cháng rén