聞赤松舒道士下世

唐代 貫休
地變賢人喪,瘡痍不可觀。一聞消息苦,千種破除難。 陰騭那虛擲,深山近始安。玄關評兔角,玉器琢雞冠。 傲野高難狎,融怡美不殫。冀迎新渥澤,遽逐逝波瀾。 蛻殼埋金隧,飛精駕錦鸞。傾摧千仞壁,枯歇一株蘭。 仙廟詩雖繼,苔牆篆必鞔。煙霞成片黯,松桂著行乾。 影拄溪流咽,堂扃隙月寒。寂寥遺藥犬,縹緲想瓊竿。 伊昔相尋遠,留連幾盡歡。論詩花作席,炙菌葉為盤。 彭伉心相似,承禎趣一般。琴彈溪月側,棋次砌雲殘。 倏忽成千古,飄零見百端。荊囊春浩浩,吳越浪漫漫。 已矣紅霞子,空留白石壇。無弦亦須絕,回首一長嘆。
biàn xián rén sàng   chuāng guān wén xiāo xi   qiān zhǒng chú nán
yīn zhì zhì   shēn shān jìn shǐ ān xuán guān píng jiǎo   zhuó guān
ào gāo nán xiá   róng měi dān yíng xīn   zhú shì lán
tuì mái jīn suì   fēi jīng jià jǐn luán qīng cuī qiān rèn   xiē zhū lán
xiān miào shī suī   tái qiáng zhuàn mán yān xiá chéng piàn àn   sōng guì zhù xíng qián
yǐng zhǔ liú yàn   táng jiōng yuè hán liáo yào quǎn   piāo miǎo xiǎng qióng gān 竿
xiāng xún yuǎn   liú lián jìn huān lùn shī huā zuò   zhì jūn wèi pán
péng kàng xīn xiāng   chéng zhēn bān qín dàn yuè   yún cán
shū chéng qiān   piāo líng jiàn bǎi duān jīng náng chūn hào hào   yuè làng màn màn
hóng xiá zi   kōng liú bái shí tán xián jué   huí shǒu cháng tàn