聞蟬

唐代 廖凝
一聲初應侯,萬木已西風。便感異鄉客,先於離塞鴻。 日斜金谷靜,雨過石城空。此處不堪聽,蕭條千古同。
shēng chū yīng hóu   wàn 西 fēng biàn 便 gǎn xiāng   xiān sāi hóng
xié jīn jìng   guò shí chéng kōng chù kān tīng   xiāo tiáo qiān tóng