聞辯才法師復歸上天竺以詩戲問

宋代 蘇軾
道人出山去,山色如死灰。 白雲不解笑,青松有餘哀。 忽聞道人歸,鳥語山容開。 神光出寶髻,法雨洗浮埃。 想見南北山,花發前後台。 寄聲問道人,借禪以為詼。 何所聞而去,何所見而回。 道人笑不答,此意安在哉。 昔年本不住,今者亦無來。 此語竟非是,且食白楊梅。
dào rén chū shān   shān huī  
bái yún jiě xiào   qīng sōng yǒu āi  
wén dào rén guī   niǎo shān róng kāi  
shén guāng chū bǎo   āi  
xiǎng jiàn nán běi shān   huā qián hòu tái  
shēng wèn dào rén   jiè chán wéi huī  
suǒ wén ér   suǒ jiàn ér huí  
dào rén xiào   ān zài zāi  
nián běn zhù   jīn zhě lái  
jìng fēi shì   qiě shí bái yáng méi