宋代 李之儀
君不見東林木魚催萬指,巾缽紛紛似流水。銀絲百遍連夜具,大解行齏如酒醴。 又不見親賢宅中午睡足,花簇春羔衒紅綠。一窩隨首發猶粗,妖冶均調笑相續。 他日何人參智海,研乳磨姜搗椒薤。便覺廬山落眼中,誰為窮邊輒相會。 往還斷絕惟緘默,暫遠葷膻味薝蔔。親賢勝事不可尋,且向個中求一則。
jūn jiàn dōng lín cuī wàn zhǐ   jīn fēn fēn shì liú shuǐ yín bǎi biàn lián   jiě xíng jiǔ    
yòu jiàn qīn xián zhái zhōng shuì   huā chūn gāo xuàn hóng suí shǒu yóu yāo   jūn tiáo xiào 調 xiāng    
rén shēn zhì hǎi   yán jiāng dǎo jiāo xiè biàn jué 便 shān luò yǎn zhōng shuí   wèi qióng biān zhé xiāng huì    
wǎng huán duàn jué wéi jiān   zàn yuǎn hūn shān wèi zhān bo qīn xián shèng shì xún qiě   xiàng zhōng qiú