宋代 梅堯臣
向晚化污積,群飛來戶庭。 蟭螟許巢睫,琥珀為留形。 夜色遍容蔽,雷音亦感聽。 猶矜負山力,血食也沾醒。
xiàng wǎn huà   qún fēi lái tíng  
jiāo míng cháo jié   wèi liú xíng  
biàn róng   léi yīn gǎn tīng  
yóu jīn shān   xuè shí zhān xǐng