危坐

宋代 韓淲
行藏何事老相侵,流水高山自古今。強把詩書連夜讀,喚回燈火十年心。 人間富貴非難有,聖處工夫索愈深。不覺雨聲吹入耳,秋風窗下一沉吟。
xíng cáng shì lǎo xiāng qīn   liú shuǐ gāo shān jīn qiáng shī shū lián huàn   huí dēng huǒ shí nián xīn    
rén jiān guì fēi nàn yǒu   shèng chù gōng suǒ shēn jué shēng chuī ěr qiū   fēng chuāng xià chén yín