危坐

宋代 韓淲
寒燈夢初覺,危坐收此心。心亦合自收,無念即清深。 舉足塵埃起,盈顛霜雪侵。枯禪縛意馬,練養無胎禽。
hán dēng mèng chū jué   wēi zuò shōu xīn xīn shōu   niàn qīng shēn    
chén āi   yíng diān shuāng xuě qīn chán liàn   yǎng tāi qín