為玉汝賦蓴湖借田家樂府韻

宋代 程公許
蓴湖何物堪怡悅,與鑑湖境無差別。 詩人胸貯冰雪清,湖邊吟作寒螿鳴。 紫蓴可羹菰可飯,把茅自足了一生。 食前方丈位鈞軸,何如深林一枝足。 寬間之野寂寞濱,釣有緡竿耕有犢。 男兒何須嗟命薄,富貴不淫賤壞樂。
chún kān yuè   jiàn jìng chā bié  
shī rén xiōng zhù bīng xuě qīng   biān yín zuò hán jiāng míng  
chún gēng fàn   máo le shēng  
shí qián fāng zhang wèi jūn zhóu   shēn lín zhī  
kuān jiān zhī bīn   diào yǒu mín gān 竿 gēng yǒu  
nán ér jiē mìng   guì yín jiàn huài