為圓上人賦雪洞

元代 德祥
禪室虛生白,居之最吉祥。了經何待月,上鬢不知霜。 宿恐雲來借,寒愁火有妨。老僧接息久,無復夢華陽。
chán shì shēng bái   zhī zuì xiáng le jīng dài yuè shàng   bìn zhī shuāng    
宿 kǒng yún lái jiè   hán chóu huǒ yǒu fáng lǎo sēng jiē jiǔ   mèng huá yáng