為葉希榮題竹

明代 張寧
芳春初茁土,首夏漸成陰。不待冰霜後,清風已滿林。
fāng chūn chū zhuó   shǒu xià jiàn chéng yīn dài bīng shuāng hòu qīng   fēng mǎn lín 滿