為鴨子再作康陵山月歌

近現代 盧青山
康陵康陵百重山,山不開花開明月;康陵康陵百重水,水不生魚濯月魄。 我來千盞舀綠嵐,欲飲不飲待嬋娟。八面秋風吹露影,露光萬月射冰丸。 我棄杯樽洗塵目,茫然四顧空欲掬。仰首浩嘆忽轉首,瀉我衣衫如銀塑。 小笛涼傍玉枝吹,幽泠遙入廣寒閨;百山凝耳佇不語,百水和節顫清輝。 伊人應倚瓊窗縫,痴眸如玉如秋夢。可是多情千點淚,月光碎作梅飛動。 笛罷水山未回神,笛人孤冷坐如冰。西岑忽忽月已落,千喚萬喚無回音。 兩年長如兩百劫,日繞相思千萬結;此生料無入天梯,忽然月自中天跌。 巴丘自古楚雲涼,杜范月下俱滄桑。此情更是無根水,知能流得幾時長? 情即不留月不朽,光彩千秋澤霜土;一夜能共過一世,世世長抬望月首。
kāng líng kāng líng bǎi chóng shān   shān kāi huā kāi míng yuè   kāng líng kāng líng bǎi zhòng shuǐ   shuǐ shēng zhuó yuè
lái qiān zhǎn yǎo lán   yǐn yǐn dài chán juān miàn qiū fēng chuī yǐng   guāng wàn yuè shè bīng wán
bēi zūn chén   máng rán kōng yǎng shǒu hào tàn zhuǎn shǒu   xiè shān yín
xiǎo liáng bàng zhī chuī   yōu líng yáo guǎng hán guī   bǎi shān níng ěr zhù   bǎi shuǐ jié chàn qīng huī
rén yīng qióng chuāng fèng   chī móu qiū mèng shì duō qíng qiān diǎn lèi   yuè guāng suì zuò méi fēi dòng
shuǐ shān wèi huí shén   rén lěng zuò bīng 西 cén yuè luò   qiān huàn wàn huàn huí yīn
liǎng nián zhǎng liǎng bǎi jié   rào xiāng qiān wàn jié   shēng liào tiān   rán yuè zhōng tiān diē
qiū chǔ yún liáng   fàn yuè xià cāng sāng qíng gèng shì gēn shuǐ   zhī néng liú shí cháng  
qíng liú yuè xiǔ   guāng cǎi qiān qiū shuāng   néng gòng guò shì   shì shì zhǎng tái wàng yuè shǒu