為彥中題畫

明代 龔詡
青山之青如佛頭,白雲化作寒泉流。 世間塵土飛不到,眼中景物俱清幽。 若人自是好靜者,豈非五柳先生儔。 每托琴樽寫高興,脫屣樂從魚鳥游。 卻笑時人苦不達,漏盡鳴鐘猶未休。 君不見小虞塘西玉峰下,一庵已遂吾菟裘。 共論心事肯相過,斗酒當為山妻謀。
qīng shān zhī qīng tóu   bái yún huà zuò hán quán liú  
shì jiān chén fēi dào   yǎn zhōng jǐng qīng yōu  
ruò rén shì hǎo jìng zhě   fēi liǔ xiān sheng chóu  
měi tuō qín zūn xiě gāo xīng   tuō cóng niǎo yóu  
què xiào shí rén   lòu jǐn míng zhōng yóu wèi xiū  
jūn jiàn xiǎo táng 西 fēng xià   ān suì qiú  
gòng lùn xīn shì kěn xiāng guò   dǒu jiǔ dāng wéi shān móu