魏彥誠輓詩三首 其一

宋代 洪适
星文推獨步,風采偃先聲。沉慮千人廢,高談一坐傾。 蘇枯崇治效,去草折奸萌。春霧新阡暗,裁詩淚睫橫。
xīng wén tuī   fēng cǎi yǎn xiān shēng chén qiān rén fèi gāo   tán zuò qīng    
chóng zhì xiào   cǎo zhé jiān méng chūn xīn qiān àn cái   shī lèi jié héng